Chương 20 (H): Vậy để em bao dưỡng chị là được rồi, hôm nay tỷ tỷ muốn người ta sao? (Toàn văn hoàn)
Hai năm sau.
Mấy năm qua, Ngụy Dĩ Hiểu đã tham gia nhiều tác phẩm, cả phim truyền hình lẫn điện ảnh, và đa số đều là những tác phẩm xuất sắc có tiếng tăm.
Trong đó, một bộ phim điện ảnh cô ấy đóng vai nữ thứ chính còn đạt doanh thu phòng vé tám trăm triệu.
Tư Miên cảm thấy người phụ nữ này không còn là đứa trẻ lỗ mãng lao vào lòng mình như lúc trước nữa, cô ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Tối nay, Ngụy Dĩ Hiểu diện một chiếc váy lễ hội màu đen nhỏ nhắn, còn Tư Miên mặc sơ mi trắng cùng quần dài màu xám rộng rãi, hai người ngồi ngoài ban công, nhâm nhi rượu vang tím, thưởng thức đêm yên tĩnh và tận hưởng làn gió mát dịu dàng.
"Ngụy Dĩ Hiểu, quan hệ bao dưỡng của chúng ta kết thúc tại đây." Tư Miên bình thản lên tiếng.
"Tại sao?" Ngụy Dĩ Hiểu kinh ngạc.
Tư Miên trả lời: "Đã đến lúc nên kết thúc rồi, em hiện tại đã đủ mạnh mẽ, không cần đến tôi nữa, tôi cũng đối với em..."
"Đối với thân thể em không còn hứng thú sao?" Ngụy Dĩ Hiểu lên tiếng cắt ngang lời cô.
Tư Miên hơi khựng lại, nói: "Không có."
"Không phải trước đây chị nói muốn bên em cả đời sao?" Ngụy Dĩ Hiểu lại hỏi.
Tư Miên không trả lời.
"Hay là chị có người mới rồi, muốn bao dưỡng kẻ khác?" Ngụy Dĩ Hiểu đứng dậy, tiến về phía Tư Miên.
Tư Miên ngước mắt nhìn thân hình mạn diệu yểu điệu của cô ấy, nghiêm túc nói: "Tôi không muốn trở thành vật cản đường của em."
"Em không quan tâm." Ngụy Dĩ Hiểu nhấc váy lên, để lộ đôi chân dài trắng nõn thon thả, cô ấy ngồi dang chân lên người Tư Miên, đưa tay cởi từng chiếc cúc trên chiếc sơ mi trắng của đối phương.
"Không quan tâm chuyện gì..." Tư Miên rũ mắt nhìn động tác của đối phương, nhẹ giọng hỏi.
"Không quan tâm người khác nhìn nhận thế nào cả, nếu chị thực sự không muốn bao dưỡng em nữa, vậy để em bao dưỡng chị là được rồi..." Ngụy Dĩ Hiểu giúp Tư Miên tháo chiếc áo lót ren màu đen xuống, nắm lấy đôi nãi bánh bao của cô mà tỉ mỉ xoa nắn.
"Đừng nói bậy... Thật đấy, em hiện tại nên tập trung đóng phim cho tốt, đời tư không nên quá... loạn..." Tư Miên nói đến đoạn cuối sở dĩ phải khựng lại một chút là vì Ngụy Dĩ Hiểu đang ngồi trên người cô, hạ bộ chỉ lớp nội y mỏng manh đang cọ xát lên nơi đang nhô cao của cô, khiến cô cảm thấy không tự nhiên.
"Bây giờ em không muốn đóng phim, chỉ muốn có chị thôi... Tỷ tỷ, yêu em đi..." Ngụy Dĩ Hiểu ghé sát miệng vào tai Tư Miên, dịu dàng dụ dỗ.
"Không được, không thể yêu thêm nữa... Ngụy Dĩ Hiểu em đang làm gì vậy?" Tư Miên chất vấn khi người phụ nữ này đột ngột cởi bỏ quần của cô, lại kéo lớp nội y bên trong xuống, để món đồ cứng ngắc kia lộ ra ngoài.
Không chỉ dừng lại ở đó, đầu lưỡi nhỏ của Ngụy Dĩ Hiểu còn chạm đến tai Tư Miên, lả lơi liếm láp, thậm chí còn vờn quanh rồi tiến sâu vào trong vành tai. Tư Miên khẽ rùng mình một cái, thứ thô cứng kia cũng trỗi dậy hung hăng, dục vọng rõ ràng đã trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
"Mới đó đã muốn nghỉ sao... Vừa mới làm người ta bao nhiêu lần, giờ nói nghỉ là nghỉ, tỷ tỷ, chị thật vô tình quá đi!" Ngụy Dĩ Hiểu nũng nịu trêu chọc.
Dứt lời, cô kéo lệch chiếc quần lót sang một bên, để nơi tư mật mềm mại chủ động cọ xát lên phần đầu to tròn của Tư Miên, từng chút một mơn trớn.
"Ngụy Dĩ Hiểu, em chắc chắn muốn ở lại đây chứ? Nếu em không đi, tôi sẽ không bao giờ cho em cơ hội hối hận đâu." Tư Miên để mặc cho đối phương bận rộn vây quanh thứ thô cứng của mình, cô nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của đối phương rồi lên tiếng.
"Không đi, đây là nhà em, em chẳng đi đâu hết... Tỷ tỷ, làm em đi mà!" Ngụy Dĩ Hiểu vừa nói vừa nắm lấy vật kia của Tư Miên, để nó và nơi nộn hồng của mình không ngừng cọ xát vào nhau.
Thậm chí cô còn để nó tách mở đóa hoa, nhắm chuẩn lối vào rồi vặn vẹo thân mình, khiến nơi ấy cứ thế mút lấy vật của đối phương.
"Em sẽ hối hận đấy." Tư Miên bất đắc dĩ thốt lên, sau đó cô ôm lấy lưng Ngụy Dĩ Hiểu, tự mình cầm lấy món đồ kia, nhắm thẳng vào giữa hai chân đối phương, nơi đang không ngừng mời gọi mà thúc mạnh vào.
"A... Sẽ không đâu, em muốn đóng phim, nhưng lại càng muốn ngủ với chị hơn... Ha... Tỷ tỷ làm em đi, mạnh nữa lên!" Ngụy Dĩ Hiểu chẳng còn chút dè dặt nào, mông vặn vẹo liên hồi, nơi tư mật càng lúc càng kẹp chặt lấy thứ thô cứng kia.
Tư Miên liền tấn công vào nơi chật hẹp đẫm nước ấy dữ dội hơn, rất nhanh đã đưa được phần đầu vào trong, rồi lấy đó làm đà, kịch liệt oanh tạc sâu hơn nữa.
Làm trên ghế dù sao cũng có chút bất tiện, hai người nhanh chóng đổi tư thế.
Ngụy Dĩ Hiểu cởi hẳn nội y, chỉ để lại chiếc váy đen nhỏ nhắn rồi vén nó lên, dẩu bờ mông trắng ngần nằm rạp xuống mặt bàn.
Tư Miên cũng cởi bỏ hoàn toàn quần ngoài và quần lót, đứng phía sau Ngụy Dĩ Hiểu, áp sát vào bờ mông căng tròn, để vật thô cứng cọ loạn trên đó.
Cô giữ chặt lấy bờ mông gợi cảm, nhanh chóng đưa thứ to lớn ấy đỉnh ngay lối vào đang ướt đẫm của Ngụy Dĩ Hiểu, khựng lại một nhịp rồi bắt đầu thúc mạnh vào trong.
Phần đầu tiến vào trước, sau đó là những cú ra vào đầy thô bạo hướng đến nơi sâu nhất.
"A a a... Có phải chị rất thích làm em thế này không? Không được đuổi em đi, cứ luôn làm em như vậy có được không?" Ngụy Dĩ Hiểu quay đầu lại nhìn, nũng nịu hỏi.
Cơ thể mượt mà của cô bò rạp trên bàn, ra sức dẩu mông, không ngừng lả lơi trước mặt Tư Miên.
Tư Miên thúc mạnh bụng dưới vào bờ mông quyến rũ ấy, thứ thô cứng to lớn kịch liệt ra vào, ma sát điên cuồng bên trong u cốc chật hẹp và trơn ướt.
Giờ khắc này cô sung sướng đến mức phát điên, nhìn vào đôi mắt kiều mị đầy mê ly của người phụ nữ kia, cô nghiêm túc trả lời: "Được, bất kể chuyện gì, tôi cũng sẽ ở bên em."
[Toàn văn hoàn]
Nhận xét
Đăng nhận xét