Minh Trần Kính, Thứu Phù Phong, Vân Vọng x Đào Khanh
Tóm tắt một câu: Câu chuyện về nàng hầu nhỏ và những nam nhân của nàng.
Ngọc công tử Minh Trần Kính, phong thái như lan như trúc, tựa tiên nhân thoát tục. Hắn khiến hàng vạn thiếu niên thiếu nữ phải si mê. Dĩ nhiên, đó chỉ là những lời khách sáo bên ngoài.
Sự thật thế nào, chỉ có nàng hầu thân cận của Ngọc công tử mới thấu rõ. Cái kẻ mặt người dạ thú này, ngày ngày đều kéo nàng ra ban ngày dâm loạn, cùng mây mưa vần vũ.
Trong chiếc kiệu bay bổng đầy tiên khí kia, thực chất luôn ẩn giấu những cảnh xuân tình chẳng thể để ai hay.
Lâu chủ Vô Tiên Lâu Thứu Phù Phong, có một bí mật không ai biết. Đó chính là: không, thể, hành, phòng. Uổng công có gương mặt tuấn tú, nhưng nơi đó lại chẳng thể dùng được.
Vốn dĩ hắn cũng chẳng bận tâm, nào ngờ tình cờ lại ăn mất một đóa hoa đào nhỏ. Từ đó nếm được vị ngon, nhất quyết không chịu buông tay.
“Hai người họ đều giới thiệu xong rồi, vậy chẳng cần giới thiệu ta đâu.”
“Ta còn phải lén lút sau lưng họ để vụng trộm với tỷ tỷ mà.”
Ôi, những nam nhân của ta đều quá yêu ta thì phải làm sao?
Về cơ bản đây là truyện cao H viết chỉ để thỏa mãn cơn thèm thịt, hơn nữa còn khá não tàn và bạo liệt.
Vì bên bộ “Một Giấc Mộng Đẹp” viết nội dung nhiều quá nên muốn viết thịt, thịt nhiều rồi lại viết nội dung, giống như nhào bột vậy.
Nếu viết trôi chảy sẽ viết nhiều một chút, nếu bị kẹt ý tưởng thì cần thời gian suy ngẫm.
Nam chính đều còn nguyên phong nhụy, bao gồm cả lời thô tục, dâm từ, ngoài trời, cưỡng ép, uống/chơi với nước tiểu (không giới hạn nam nữ), nhìn trộm, đùa giỡn niệu đạo, SM nhẹ (Công tử hơi S, đệ đệ hơi M).
Đây không phải truyện đại nữ chủ, có cảnh nữ chính bị cưỡng ép cũng có cảnh nữ chính quất roi người khác.
Câu chuyện đại khái là hành trình nữ chính từ một kẻ ngây thơ chơi đùa dần trở thành đại vương tình ái (không phải đâu).
.
Link đọc tại Wattpad
Nhận xét
Đăng nhận xét